Có lẽ nào!
Có lẽ nào anh lại nhớ em!
Cứ ước rằng em đứng bên thềm
Tóc cài hoa đỏ nghiêng nghiêng nắng
Để thấy bóng hình nhuộm vào tim!
Anh ước ngày mai nối ngày mai
Em đến thăm anh, nhẹ gót hài
Lá hát bên đường hoa thơm ngát
Để dặn nhau rằng mộng đừng phai!