Áo xưa!
Đã lâu rồi chưa về thăm Sông Giá,
Chẳng biết bây giờ người cũ còn không?
Nước vẫn chảy trong xanh trên sông rộng
Sao ta đành nuốt nước mắt vào trong!
Ơi con sông diệu vợi trải tấm lòng,
Với thời gian chẳng đổi thay vẫn thế!
Chỉ có áo xưa đã bạc màu lặng lẽ,
Khuất nẻo chân trời để nỗi nhớ đầy vơi!