Xa em!
Có sao đâu khi em vẫn vời xa!
Như cánh chim cuối chân trời xanh thẳm
Đã vô tình đem nỗi niềm đỏ thắm
Bay về miền hi vọng của thời gian!
Nơi dẫu xa như dấu tích đại ngàn
Trầm lắng lại thành ngọc ngà châu báu
Nơi chứa chan những dạt dào yêu dấu
Bởi từ em và cũng bởi xa em!