Nắng lên!
Nắng đã lên rồi, nắng mắt em! Ấm cả trời đông ướt môi mềm. Long lanh sương trắng hồn cỏ biếc! Nghiêng ngả tình ai níu chân em!...
Có sao đâu khi em vẫn vời xa! Như cánh chim cuối chân trời xanh thẳm Đã vô tình đem nỗi niềm đỏ thắm Bay về miền hi vọng của thời gian! Nơi dẫu xa như dấu tích đại ngàn Trầm lắng lại thành ngọc ngà châu báu Nơi chứa chan...
Con đường xưa ngập tràn tia nắng mới Kỷ niệm về thổn thức bước chân em Như tan chảy những nỗi niềm chợt đến Hòa vào dòng sông thắm cả đôi bờ! Anh chỉ biết nghe tim mình vội mở Để chìm sâu trong đôi mắt long lanh Đôi mắt ấy...
Rồi cũng đến ngày ta gặp lại nhau Giữa mùa hè giăng giăng hoa phượng đỏ Để nỗi buồn bay đi theo ngọn gió Chỉ còn thôi những kỷ niệm nao lòng! Dù thời gian cũng có lúc đục - trong Ta vẫn vượt qua...
Có những buổi chiều bóng nắng rơi Vương trên biển vắng trắng chân trời Thấp thoáng cánh buồm mang hy vọng Chở bóng hình em lướt xa khơi!...
Vắng em rồi buồn hiu và chán ngắt Vì không em là không cả niềm vui Vì xa em đời chỉ còn cát bụi Đời không em còn có nghĩa gì đâu…...
Hoàng hôn trên phố nhớ ai Mà giăng màu tím u hoài nao nao Để anh thơ thẩn ước ao Thèm một hơi ấm em trao hôm nào...
Mưa buồn dăng nỗi sầu riêng Để anh thương nhớ triền miên thế này Ông trời còn có đất quay Còn anh hiu quạnh vơi đầy ngóng em …...