Phạm Hồng Sơn - Đá Núi - Mãi Hồng - Nồng Say | Một mình !
1228
single,single-post,postid-1228,single-format-standard,eltd-core-1.0.3,ajax_fade,page_not_loaded,,borderland-ver-1.8.1,vertical_menu_enabled, vertical_menu_left, vertical_menu_width_290,smooth_scroll,paspartu_enabled,paspartu_on_top_fixed,paspartu_on_bottom_fixed,vertical_menu_inside_paspartu,transparent_content,wpb-js-composer js-comp-ver-4.11.2.1,vc_responsive
13125328241040771083_574_0

Một mình !

1.
Có lẽ mùa xuân sẽ không về
Để ngày đông lạnh cứ lê thê
Phố cũ bây giờ sao vắng quá
Lá cứ rơi đầy với tái tê!

2.
Thế là anh đã mất em
Trăm năm ngày đã thành đêm điêu tàn
Ngàn năm mộng thắm đã tan
Thuyền đài xưa cũ đã hàn lòng ai?

3.
Thế là em đã ra đi
Bỏ ta ở lại thôi thì với ta
Cuộc đời đang thế bỗng là
Tơ vương rồi cũng còn ta một mình!

4.
Hồ nước mênh mông dưới núi xanh
Theo cánh chim bay gió buông mành
Sóng gợn hoàng hôn buồn man mác
Nỗi nhớ trào dâng ngập hồn anh.

5.
Anh nghe trong năng mai
Giọt buồn rơi thánh thót
Bên tiếng đời dịu ngọt
Nỗi buồn lãng đãng trôi

Anh vẫn một mình thôi
Chờ em em không thấy
Sao mà buồn đến vậy
Nắng đầy vẫn lạnh thêm!

Giọt sầu rơi rơi rơi
Lệ trào trên khoé mắt
Buồn thôi đừng khoan nhặt
Để ta còn nhớ em!

Đời còn có dịu êm
Hay sóng trào bão tố?
Biết yêu là đau khổ
Sao vẫn còn thương nhau?

6.
Giá như em cũng yêu anh
Thì đâu có cảnh ngày xanh đêm tàn
Giá như tình cũng ngút ngàn
Thì đâu có cảnh đêm tàn tàn thêm!

7.
Biển chiều nay lặng sóng
Bởi gió buồn ngủ quên
Để thuyền xuôi về bến
Lặng lờ những riêng tư.

Đời vẫn cứ như mơ
Thức dậy rồi mới thấy
Em vời xa đến vậy
Sóng bạc đầu vẫn xo!

8.
Anh gọi em, em đang ở nơi đâu?
Ngày nối ngày đêm một mình lặng lẽ
Vẫn đợi em thời gian buồn quá thể
Nhớ em nhiều vàng úa cả trời thu!

No Comments

Post a Comment