Cánh hoa rơi!
Em ở đâu? Chiều hạ buồn nắng rát,
Phượng rơi đầy không người nhặt, tàn phai.
Cây rũ lá chờ mong ai khắc khoải,
Sao vô tình để nỗi nhớ cho nhau?
Anh mải miết tìm chẳng thấy em đâu,
Em! Giờ đã xa như cánh chim tít tắp,
Chân trời kia may ra sẽ gặp!
Để em về nhặt những cánh hoa rơi!