Chia phôi!
Duyên phận đôi mình chỉ thế thôi
Đớn đau giã biệt dạ rối bời
Bao năm hờn giận trong nước mắt
Cũng chảy theo dòng cuộc đời trôi!
Hãy nín đi em giữa cơn đau
Trái tim tan nát vạn nỗi sầu
Đời đã không cho duyên và nợ
Thôi đành dang dở phụ lòng nhau!
Anh biết anh làm khổ tình em
Khi lạnh khi xa lúc êm đềm
Lỡ cả xuân thì đời con gái
Em hỡi kiếp này đã nợ em!
Đành phải vậy thôi khóc chia phôi
Ướt đẫm biệt ly cũng vậy rồi
Em hãy cố quên ngày xưa ấy
Duyên nợ đôi đường vẫn thế thôi!
(Gửi H)